Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Categories:
Fandom:
Relationships:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2026-06-23
Updated:
2026-06-23
Words:
15,230
Chapters:
2/4
Kudos:
2
Hits:
41

We kill our way to heaven

Summary:

"Đúng là đồ đầu đất hết thuốc chữa."
Sasuke thì thầm với Naruto thật dịu dàng, môi hắn khẽ chạm vào gò má cậu. Bàn tay mới đây vừa giương súng, giờ lại đỡ lấy Naruto bằng tất cả sự nâng niu. Cảnh tượng quá đỗi vô thực, đến mức Hinata chẳng nhận ra trái tim mình vừa hẫng một nhịp, và chỉ trong một khoảnh khắc, đã vỡ tan.

Notes:

Chú thích từ tác giả:
Chương đầu được chia thành ba phần, dưới quan điểm của bốn nhân vật: MADARA, KAKASHI, HIASHI & HINATA. Sẽ không có ngôi kể của Sasuke và Naruto. Câu chuyện vẫn sẽ xoay quanh Sasuke và Naruto, nhưng tôi muốn thuật lại sự việc qua góc nhìn của những nhân vật ngoài cuộc.
Chương hai là ngoại truyện về SasuNaru.
❗❗Cảnh báo:
- Nội dung người lớn và cảnh bạo lực: Tra tấn và đe dọa giết người; ngôn ngữ thô tục; bắt cóc; mại dâm trẻ em; kỳ thị đồng tính; đồng tính luyến ái; yakuza.
- Fic đầu tay của tôi: chú ý cái này nhất nè 😄
- OOC: Nhân vật được thay đổi để phù hợp với cốt truyện, OOC là điều hiển nhiên.
- Quái thật, hơn 30 nghìn từ. Khi đọc đến mốc 5 nghìn từ mong bạn hãy ngẫm lại một chút. Oneshot dài ơi là dài, tôi sợ sẽ làm lãng phí thời gian của các bạn.
- Pairing: NaruHina, SasuNaru. Thực ra tôi thích cả hai cặp các bạn ạ. Tôi thích Hinata vì tôi đồng cảm với cô ấy, thế nên đoạn đầu sẽ hơi hướng về NaruHina. Nhưng câu chuyện này chứa đựng cảm xúc của tôi, mà cảm xúc của tôi luôn cho rằng kết cục của manga thuộc về SasuNaru. Bởi vậy, cái kết trong đây sẽ là SasuNaru.

Chapter 1: [ phá lối dẫn đến thiên đường ]

Chapter Text

MADARA

[I]

"L- lối này, thưa ngài. Xin hãy bước th- theo tôi."

Gã quản lý tầng vừa được bổ nhiệm dẫn ông băng qua sòng bạc đông đúc. Uchiha Madara đã yêu cầu một phòng riêng, hòng tránh thật xa khỏi tiếng ồn ào náo nhiệt nơi tầng trệt chật ứ người. Tại đây, trong sòng bạc xa hoa đắt đỏ bậc nhất Osaka, hẳn ông sẽ được tận hưởng một đêm thư giãn.

Kẻ đi trước mặt ông ta bận bộ vest chỉn chu được may đo kỳ công, mang đôi giày ngoại cao cấp bóng loáng. Tuy nhiên cái bọc sang trọng ấy không thể giấu giếm nổi vẻ thảm hại của gã: bất tài, bạc nhược, bộ dáng rõ ràng bị vị oyabun hùng mạnh dọa sợ khiếp vía. Madara liếc nhìn tấm phù hiệu trên người gã, thầm chế giễu khi dừng lại ở cái tên quen thuộc.

Cha mẹ gã là cổ đông lớn của sòng bạc. Có vẻ đó là nguyên do duy nhất để tên tép riu này chiếm được chức vụ cấp cao đến vậy.

Nghĩ đến đây, Madara tự nhiếc bản thân vì ý nghĩ đạo đức giả vừa rồi. Đã bước vào cái tuổi xế chiều này, ông ta không nên tùy ý phán xét kẻ khác. Vốn dĩ ông cũng luôn bị chỉ trích là kẻ nuông chiều con cháu, chẳng bao giờ che giấu sự thiên vị đối với gia đình. Huyết kế kiêu hãnh của tộc Uchiha xưa nay là thế. Với họ, máu mủ mới là mối liên kết vượt lên tất cả.

Việc ông giao cho đứa cháu thất lạc từ lâu thứ quyền lực to lớn nhất chỉ sau vài năm dạy dỗ vì vậy đã nhận về kha khá ý kiến trái chiều, các thuộc cấp và cố vấn thân cận của ông phản đối vô cùng gay gắt. Hầu hết không hài lòng với quyết định này, cho rằng cậu cháu trai ấy còn quá non trẻ để nắm quyền lãnh đạo một gia tộc.

Ngày ấy, Madara ngoài mặt chẳng buồn quan tâm song trong lòng lại nhớ như in những lời xì xào bàn tán nhắm thẳng vào mình. Ông bỏ ngoài tai mọi bình phẩm phù phiếm. Chẳng ai xứng đáng hơn, hoàn hảo hơn để kế thừa danh hiệu này ngoài hậu duệ Uchiha còn lại - Uchiha Sasuke.

Ký ức sống động về cái ngày ông và các thân tín gặp Sasuke đổ về như đèn kéo quân. Đến tận bây giờ, nỗi sợ trong ánh mắt họ khi thằng bé cất tiếng vẫn hiện lên trong đầu ông rõ mồn một.

Tự tin và ngạo nghễ, thằng bé chĩa vào họ bằng ánh mắt lạnh lẽo bén nhọn y hệt người cha quá cố Uchiha Fugaku. "Cứ việc lên hết một lượt đi, ta chẳng ngán thằng nào cả đâu. Có điều, kẻ nào dám cả gan đặt một ngón tay lên người cậu ta lần nữa..." Hổ phụ sinh hổ tử, từng lời từng chữ Sasuke thốt ra đều phảng phất bóng hình Fugaku. Thật cuốn hút, và cũng tàn nhẫn biết bao. "Ta sẽ giết hết."

"Cậu ta" được nhắc tới chính là Uzumaki Naruto, đứa trẻ với ngoại hình giống cáo mà Sasuke mang theo từ Kamagasaki. Dẫu là một quận chính của Osaka, Kamagasaki lại được biết đến như khu ổ chuột lớn nhất Nhật Bản. Nói nơi này là địa ngục hiện thế cũng không ngoa, hàng ngàn những kẻ vô gia cư, thất nghiệp, gái mại dâm, cựu tù nhân hay côn đồ đã và đang tụ về đó. Hít thở bầu không khí tại nơi bị Chúa bỏ rơi này trong giây lát cũng đủ để cuốn phăng mọi ngờ nghệch và hy vọng trong một con người.

Nổi lòng hiếu kỳ, Madara lập tức ra lệnh điều tra. Sự thật rằng cả hai đã lăn lộn ở chốn khổ ải, lầm than đó gần cả tuổi đời khiến Madara ấn tượng sâu sắc. (Hiện tại hai người đã hai mươi hai). Cuộc gặp gỡ hoàn toàn ngẫu nhiên. Madara có mơ cũng chưa nghĩ đến cảnh hai ông cháu trùng phùng trong một khu ổ chuột.

Sasuke quả thực giống cha nó. Thằng bé sắc sảo, tham vọng, khí phách ngút trời. Đôi mắt nó thuộc về kẻ đã chứng kiến hết thảy mọi u uất xấu xí của thế gian, tựa hồ như một người đàn ông đang bị giam giữ trong thể xác gầy gò kia - quá tính toán và trưởng thành so với độ tuổi hãy còn non nớt.

Nhóc còn lại - thường được gọi là "Cáo", bởi những vết bớt lạ trên mặt - thì lại rất ương ngạnh. Trái ngược hẳn với Sasuke, cậu ta chẳng có trí óc siêu phàm, thế nhưng bù lại sở hữu sự kiên trì và một trái tim nhân hậu. Đôi mắt xanh to tròn không ánh lên vẻ tinh anh hút hồn, chính bản lĩnh quật cường của cậu ta là thứ đem lại mê lực lay chuyển bất kỳ ai, kể cả Sasuke. Trên đời này chẳng còn sự tồn tại nào có thể khiến Sasuke xiêu lòng ngoại trừ Naruto, chỉ Naruto mà thôi.

Thời điểm ba người chạm mặt, ông ta đâu thể biết rằng cuộc gặp này sẽ đảo lộn mọi thứ.

Hôm ấy vài thuộc hạ của ông đến khu ổ chuột và bắt về một cậu thiếu niên bẩn thỉu, chỉ khoác độc một miếng giẻ rách rộng thùng thình. Tóc và mặt thằng bé bám đầy đất cát, hai bên má hiển hiện những vết sẹo khá sâu. Mấy vết râu mèo khiến cậu trông như một chú cáo vậy. Dẫu có khiếm khuyết thì vẫn không thể phủ nhận rằng nhóc kia khá là hút mắt. Vẻ ngoài non nớt, đôi mắt xanh rực rỡ, giọng nói thì cao vút. Mái tóc tỏa màu nắng, làm nổi bật làn da sẫm màu óng ánh, thật khó để không chú ý đến.

Madara yên lặng quan sát cậu ta bị bọn đàn ông ép buộc kéo vào phòng. Thi thoảng người của ông cũng đưa gái gọi về hưởng thụ như thế. Trong thoáng chốc, ông thầm thương hại, rồi lại thôi. Ông ta không rỗi rãi đến mức quan tâm, chỉ liếc mắt sang cậu ta, nhàn nhạt nói "Đừng làm ồn quá", rồi quay đi. Dù đã buông lời cảnh báo, đêm đó hành lang vẫn cực kỳ náo loạn. Madara định bước ra cho cả đám một trận thì một tiếng động lớn làm ông giật mình. Vô số mảnh kính vỡ văng tung tán, kéo theo tiếng hét giận dữ đằng xa.

"Thằng nhóc thối! Quay lại đây!"

"Bắt lấy nó!"

"Đứng yên, không thì tao sẽ-! Này dừng lại mau!"

Cơn phiền não lên đến cực độ, Madara liền bước xuống lầu. Đó là lần thứ hai trong đêm ánh mắt ông dừng lại trên cậu bé cáo này.

Giờ đây khi cơ thể đã được gột rửa sạch sẽ, diện mạo của cậu ta hoàn toàn được phơi bày. Hàng lông mày ông tự động nhướn lên. Một kẻ chả có cái sở thích đấy như ông vẫn kể ra được điểm hấp dẫn. Cậu trai đối diện nhỏ con hơn so với những thanh thiếu niên đồng trang lứa. Madara chợt thấy chẳng thứ gì chói sáng hơn cặp đồng tử xanh hiếm có, hay mái tóc vàng hôn màu nắng trước mắt. Cậu ta gần như trần truồng, ở nách và thân dưới rải rác những vết bầm tím mới. Làn da sẫm màu ướt đẫm mồ hôi, không những thế còn đọng vài thứ dịch ghê tởm khiến ông khó chịu.

Máu trên trán chàng trai chảy xuống nhuộm đỏ mắt trái. Cậu ta nhăn nhó gạt đi, cúi nhìn vết máu trên tay và chà nó lên viền áo rách nát.

Mắt họ giao nhau trong ba giây tiếp theo. Dường như có cả một đại dương vô tận đang vỗ vào ông thông qua cặp mắt xanh, và nó chẳng hề toát ra một tia sợ hãi. Ngay tức khắc, Madara hiểu đứa trẻ này khác biệt. Một viên ngọc thô. Sống trên đời bấy lâu, ông ta chưa bao giờ trải qua cảm giác như thế.

Mãi đến khi cậu nhóc lướt qua, Madara vẫn đứng một chỗ như trời trồng. Với tình trạng gần như lõa thể, thằng nhóc biến mất hút trong bóng tối mà không thèm ngoái lại. Madara nghĩ bụng cả hai sẽ chẳng còn dịp tái ngộ, bèn lẳng lặng ghi nhớ hình ảnh đứa trẻ trong đầu.

Thế rồi chỉ vỏn vẹn một ngày sau, vận mệnh đã xoay vần theo một cách không thể oan trái hơn.

Không có lửa thì làm sao có khói. Ngọn lửa dữ dội của sự phẫn nộ đã bùng lên trong Uchiha Sasuke.

Sasuke xuất hiện như một cơn bão, cuốn theo sát khí và cơn giận ngút trời. Vào một ngày nọ, mấy gã đã động tay với Cáo bỗng dưng bị đánh đến thân tàn ma dại, vĩnh viễn tàn phế.

Thoạt đầu Madara không rõ danh tính và nhân dạng của thủ phạm. Ông chỉ đơn thuần cho rằng kẻ chủ mưu là một trong những băng đảng đối địch khi xem qua tình trạng của đám thuộc hạ. Vốn dĩ ông chẳng hề tính đến trường hợp thủ phạm là một cậu nhóc đang tuổi vị thành niên.

Thế mà bất ngờ lớn nhất không nằm ở đó. Khi hai người đối mặt, Madara liền ngẩn ra. Thằng bé này chỉ có thể là cậu quý tử của người con trai đã bị sát hại của ông - Fugaku. Đứa cháu trai thất lạc nhiều năm mà ông vẫn cho là đã chết.

Thoáng thấy Madara, hắn ta toan nhảy bổ vào sống mái một trận, nhưng đã khựng lại khi mắt họ giao nhau. Và Madara biết nhóc Uchiha đã nhận ra mình. Hai người giống nhau như đúc: cùng sở hữu một mái tóc nhọn đen nhánh, cùng một gương mặt góc cạnh và làn da nhợt nhạt. Có điều, dẫu hội ngộ người thân sau bao năm xa cách, cặp mắt Sasuke vẫn như tóe ra lửa, xoáy chặt ông với đỉnh điểm của sự thù ghét và căm phẫn. Madara thầm xuýt xoa.

"Ông cũng đã động vào cậu ta?" Sasuke hạ giọng gầm gừ.

Madara không chọn cách giả ngốc. Cái trừng mắt dọa dẫm của cậu cháu trai đem đến một cơn rùng mình, mà không phải do dè chừng hay e ngại. Ông ta quá đỗi tự hào. Cái cách đứa trẻ bảo bọc vật sở hữu của bản thân, quả nhiên là biểu hiện của một tộc nhân Uchiha chân chính. Chỉ điều đó thôi cũng khiến ông thỏa mãn khôn xiết.

"Nếu vậy thì sao nào?" Ông cao giọng, âm thầm đánh giá. Ngọn lửa trong mắt Sasuke càng thêm mãnh liệt. Lúc đó, Madara tựa hồ thấy mình đang đi trên một lớp băng mỏng, hoặc rón rén trên một bãi mìn, chỉ sơ sểnh một khắc sẽ nổ tan tành. "Ngươi định làm gì ta hả nhóc?"

Thanh sắt lao thẳng vào mặt ông chính là câu trả lời duy nhất. Madara tránh nó dễ như trở bàn tay, để rồi không phát giác ra cú đá vung lên từ góc khuất. Đòn đánh uy lực đến độ xương sườn và cả cơ thể ông ta đau nhói, hàm ông ta nghiến chặt. Tuyệt đẹp, Madara nhếch mép trong cơn nhức nhối.

Đối với người thân, Sasuke cũng không có ý định nhân từ. Cú đá chứa hết sức bình sinh của nó.

"Chao ôi." Ông nghĩ. Thật phấn khích làm sao. Sasuke không chỉ có trí óc, nó còn mạnh kinh khủng. Ông ta còn mong đợi gì hơn được nữa?

Thế nên, từ giờ mọi đường đi nước bước với cậu cháu trai này đều phải thật cẩn trọng. Ông thốt ra điều mà bản thân mới chỉ nói lần thứ hai trong đời.

Một lời xin lỗi.

Suy cho cùng đây là cách duy nhất để bày tỏ sự thành khẩn. Có mất mặt dòng họ Uchiha cũng chẳng hề gì, thể hiện sự kiểm điểm của ông về biến cố giữa Cáo và lũ bề tôi mới là ưu tiên. Đám chúng nó đã say bí tỉ, Naruto chẳng qua chịu cảnh tai bay vạ gió mà thôi. Ông thậm chí còn thề thốt sẽ không đời nào để chuyện tương tự diễn ra lần nữa. Tất tần tật những lời dông dài ấy cốt là để lấy được sự tin tưởng từ Sasuke. Ông ta muốn có cậu nhóc này.

Vài năm nữa thằng bé sẽ kế nghiệp ông. Gia tộc Uchiha chỉ còn sót lại hai người. Trí tuệ, bản lĩnh của Sasuke chắc chắn sẽ đem lại sự phồn vinh cho gia tộc.

Sau đó ông ngỏ ý mời Sasuke chuyển đến sống cùng mình, không quên kể lể bao lợi ích nếu có được sự bảo hộ từ ông ta. Giọng điệu Madara không hề có ý khinh rẻ, chế giễu, mọi lời lẽ đều xuất phát từ tận đáy lòng.

"Chuyện xảy ra với bạn con là sự cố thôi, hãy tin ta, Sasuke, bọn ta rất hối hận. Ta thay mặt đám nó xin lỗi các con."

Đến lúc này, Sasuke mới lạnh nhạt mở miệng. "Ta ấy à..." Hắn rít từng chữ. "Còn khướt mới dính líu đến các người. Lũ tởm lợm."

Nói rồi Sasuke nhặt thanh sắt và tiếp tục lao vào ông. Mấy gã vệ sĩ thủ thế, chuẩn bị tiếp chiêu. Madara khẽ nhấc một tay lên ngăn cản chúng. Ông nhìn cặp mắt chết chóc của hắn, nhoẻn miệng cười. "Nếu đổi ý hãy đến tìm ta."

Đoạn, Madara quay gót đi về.

Quả nhất ngôn cửu đỉnh, Sasuke không lộ diện thêm lần nào nữa.

Là Naruto đã ép Sasuke phải xuất hiện. Sau chuyện này Madara cay đắng vỡ lẽ ra, nhóc Cáo đó chính là người Sasuke coi trọng nhất. Người duy nhất khiến Sasuke mềm lòng.

Hai ngày sau khi Sasuke giận dữ bỏ đi, Naruto đã chờ sẵn trước cổng biệt thự nhà Madara. Nhác thấy bóng dáng quen thuộc, ông không khỏi sững sờ.

Naruto ngồi vùi đầu trên một bậc thang, trông như đang ngủ gật. Nhưng cậu nhóc liền ngóc đầu dậy khi nghe thấy tiếng xe.

Madara nhanh chóng bước xuống. Mới đầu, Naruto theo phản xạ cảnh giác. Rồi khi Madara đến trước mặt, bức tường đề phòng được thay thế bằng thái độ táo tợn ngang nhiên. Cậu ta chẳng hề giữ kẽ, cứ thế dán mắt vào ông chằm chặp. Trong lòng Madara thầm tán dương sự dũng cảm ấy.

Đương lúc ban ngày sáng sủa, ông tranh thủ săm soi cậu ta một lượt từ trên xuống. Vẫn bận bộ quần áo quá khổ, nhưng đã sạch sẽ hơn tối hôm trước. Mấy vết bầm tím được băng gạc quấn chặt, đã có dấu hiệu lành lại và chuyển sang màu vàng. Trông cậu ta có sức sống hơn hẳn, và hơn cả, vẻ sáng ngời trong cặp mắt kia vẫn còn nguyên vẹn.

"Nhóc con đang làm gì ở đây vậy?"

"Hãy đưa Sasuke theo."

Madara kinh ngạc trợn mắt, trong phút chốc đã tưởng mình nghe nhầm.

Làm sao ông ngờ được thằng nhóc coi trời bằng vung này lại nói thế. Naruto nhìn thấu sự kinh ngạc này, tiếp lời. "Hôm trước tôi nghe thấy hai người nói chuyện, ông và cậu ấy..." Cậu nuốt nước bọt, từng chữ được phát ra thật chậm rãi, tựa như chính bản thân cậu cũng chẳng thể tiếp nhận chúng. "... giống nhau quá. Hai người là người thân đúng không?"

Thằng nhỏ cũng không đến nỗi đần độn, Madara nghĩ bụng, môi nở nụ cười nhạt. "Quả vậy, Sasuke là cháu trai thất lạc của ta. Cha mẹ nó qua đ-". Mặt Naruto tối sầm, ông mau chóng đánh lạc hướng. "Nhà của nó cháy rụi, ta tưởng mình cũng mất Sasuke rồi chứ."

"Nhóc và cháu trai ta có quan hệ gì?" Ông nhân cơ hội thẩm vấn.

Naruto bỏ ngoài tai câu hỏi. "Làm ơn hãy đưa cậu ấy về đi mà. Ở cạnh tôi, cậu ấy sẽ mục ruỗng mất. Sasuke vẫn còn một gia đình. Cậu ấy còn có ông." Biểu cảm của cậu đầy u uất. "Tôi đã nghe hết những gì ông nói hôm trước. Thà rằng cậu ấy yên ổn bên cạnh ông, còn hơn là..."

Bất chợt Naruto quay ngoắt, không nhìn thẳng vào mắt ông nữa. "Tôi không muốn Sasuke phải vứt bỏ tương lai vì tôi. Cậu ấy là tất cả đối với tôi."

Chỉ lời nọ đã làm Madara điêu đứng. Một thoáng hổ thẹn dâng trào trong huyết quản ông. Thật là một tên nhóc khó lường. Tiếp xúc với một kẻ như thế này quả nhiên là việc vô tiền khoáng hậu trong đời ông ta.

Nhưng dẫu sao, cậu ta có đến van nài hay không cũng chẳng quan trọng. Ông vốn định sẽ thuyết phục Sasuke lần nữa. Với trí lực ấy, sức mạnh ấy, có nói thằng bé sẽ trở thành hùm thiêng cũng không ngoa! Chính dòng máu Uchiha trong nó đã gào thét điều đó. Vả lại Madara cũng chỉ còn duy nhất Sasuke là máu mủ ruột rà mà thôi. Một phần nguyên nhân ông không muốn lạc mất Sasuke là vì năng lực của thằng bé, còn phần kia, là bởi ông cũng chẳng thể nhắm mắt xuôi tay nếu để mặc hắn mãi lăn lộn trong chốn cùng đinh mạt rệp ấy.

"Thành thật đi nào. Nhóc là gì đối với Sasuke hả?" Sự tò mò của ông đối với việc này đã lấn át lý trí. Ông cũng chẳng ngại để bản năng của mình được thỏa mãn.

Bấy giờ, Naruto đã chịu đáp lại cái nhìn của ông. Giọng nói lanh lảnh cất lên, kết hợp với ánh mắt đầy quả quyết: "Cậu ấy là bạn của tôi."

Bạn bè sao?

Madara phá lên cười trong bầu không khí căng thẳng. Ôi cái thằng khờ này, thật ấu trĩ quá đi mất. Gan thì có gan đấy, mỗi tội quá ngu ngốc.

"Có gì hay ho mà cười hả thằng già?" Naruto nổi khùng quát và trâng tráo sấn tới. Coi bộ nó đã hiểu lầm gì đó, Madara liếc gương mặt đỏ phừng phừng kia và cười lớn hơn. Giá mà thằng ngốc này biết trong đầu ông đang nghĩ cái gì.

"Phải công nhận là nhóc gan tày trời. Chưa có kẻ nào dám ra lệnh cho ta như thế đâu." Madara cũng tiến lên vài bước. "Biết ta là ai không hả nhóc?"

Cậu chun mũi, và trong khi Madara chờ đợi một câu trả lời vênh váo thì từ phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng động lớn.

"Này này thằng nhóc kia!"

"Sasuke!"

Nghe thấy cái tên này, mắt Madara tự động đảo quanh một vòng. Có hai tên vệ sĩ đã nằm rạp ra đất, đám còn lại thì đang túm tụm khống chế một thiếu niên. Nom hắn ta rất phẫn nộ, thậm chí có thể xem là đằng đằng sát khí. Cứ ngỡ tâm trạng của hắn lúc Naruto bị bắt đã là tệ nhất rồi, ai dè vẫn chưa phải.

Đây chính là Sasuke trong cơn thịnh nộ tột độ.

"Kìa, bạn nhóc đến đón." Madara cố tình nhấn mạnh chữ "bạn", nhếch mép đánh mắt về lại nhóc tóc vàng. Ông ngó lơ những tiếng la ó xung quanh mà tập trung vào cậu nhóc đang mắt chữ O mồm chữ A với người mới đến.

Khoảnh khắc này chẳng kéo dài lâu, Sasuke thoắt cái đã đánh bại đám vệ sĩ. Madara dửng dưng quan sát Sasuke đùng đùng đến gần Naruto. Những bước chân giận dữ, hai bả vai gù xuống cùng ánh mắt hung thần của hắn ta không khỏi khiến sống lưng Madara lạnh toát. Ông mâu thuẫn giữa cảm giác tự hào và sự e ngại trước những gì hắn ta đang và có thể làm.

"Sasuke!" Cơn sốc vơi đi, Naruto liền nở một nụ cười đến tận mang tai với Sasuke. Madara chớp chớp mắt. Thằng này rõ là ngu từ trong trứng, trước gương mặt muốn giết người diệt khẩu kia mà vẫn cười toe toét được. "Đến đây chi vậ-"

Một tiếng đấm to oạch vang lên.

Mấy gã vệ sĩ bị đánh lăn lóc gần đó cũng thôi la oai oái mà hóng hớt xem kịch hay. Madara trầm ngâm, chính cái lúc Naruto đòi ông nhận Sasuke về, ông cũng đã mường tượng ra cảnh này.

"Cái éo gì đấy!?" Naruto vội ôm lấy bên má đang sưng tấy.

Sasuke nắm lấy áo Naruto và kéo mặt hai người dí sát vào nhau. "Tao mới là người phải hỏi câu đó, đồ ngu."

"Há!? Mẹ kiếp, mày dám nói tao ngu đấy à?"

"Mày quên đám người kia đã làm gì với mình rồi ư? Còn dám vác mặt đến đây nữa!"

"Mặc xác tao! Khốn nạn, bỏ ra coi!"

Sasuke chẳng thèm đếm xỉa mà kéo Naruto lại gần hơn. Đáng lẽ ra, ngay từ giây phút đó, Madara nên để ý sự gần gũi bất thường giữa hai chàng trai này. Cho dù có sến sẩm thế nào đi nữa thì việc cả hai có thể liều mạng vì đối phương là sự thật. Sự thật ấy khó tin đến mức ý nghĩ ngăn chặn không nảy ra, vì ông đã nhầm tưởng đó chỉ là một phút giây ủy mị giữa người và người mà thôi.

"Đừng để tao hỏi lại lần hai." Sasuke nghiến răng ken két, tông giọng mỗi lúc một trầm hơn.

"Thì ngậm mồm đi! Đây không thích trả lời!" Naruto gồng mình đẩy hắn ra, cơ thể Sasuke vẫn vững chẳng khác gì một bức tượng.

Bầu không khí sắp sửa trở nên lạnh lẽo, Madara chộp ngay thời điểm này để chen vào. "Cậu nhóc muốn ta nhận nuôi con."

Sự ngột ngạt kinh khủng ngay lập tức ập đến. Cặp mắt của Sasuke rời khỏi Naruto, thay vào đó chọc một lỗ trên mặt ông.

"Ông bảo sao cơ?" Bốn chữ bật ra sắc bén.

Thằng bé rõ ràng đã nghe tròn vành rõ chữ nên Madara chẳng buồn lặp lại. Dẫu sao cũng chỉ là phản ứng tự nhiên do quá sốc. Ông đáp lại ánh mắt hắn bằng biểu cảm nghiêm túc. "Ta cũng đang định làm thế."

Một khắc im lặng và hồ nghi trôi qua trước khi vẻ mặt Sasuke sa sầm xuống, âm giọng cất lên sâu hút như âm trì địa ngục. "Thật kinh tởm, thà chết còn hơn-"

"Sasuke, đừng nói tào lao nữa!" Naruto hét toáng lên. "Mày đang hành xử ngu ngốc đấy! Mày cần ông ấy mà! Là gia đình của mày mà!"

Sasuke quay phắt lại. "Gia đình của tao là mày. Tao không cần bất kỳ kẻ nào khác."

Vế sau gần như thì thầm vào mặt Naruto. Nếu Madara không đứng gần, câu nói đó chẳng thể lọt vào tai. Chắc là già cả nên lãng tai rồi, thằng cháu dữ dằn của ông mà nói được một lời như vậy ư?

Naruto câm nín không nói nên lời, sự bốc đồng và hơn thua chực bùng nổ cũng xẹp xuống như quả bóng xì hơi. Hai má chàng trai đỏ ửng, Madara ở cạnh thoáng thấy cặp mắt sáng đang ầng ậc nước. "Sasuke..."

"Tao chỉ cần đồ ngốc nhà mày thôi."

Đồng tử của Naruto giãn ra, gương mặt cậu càng đỏ lên dữ dội, đến khóe miệng cũng run rẩy không ngớt. Không khéo cậu ta òa khóc luôn mất, Madara chợt thấy nực cười.

Kẻ như ông không đáng được chứng kiến khoảnh khắc nhạy cảm ấy. Giống như đang xâm phạm không gian riêng tư của người khác vậy.

Ông ta không cách nào quen nổi.

Thân là trùm tội phạm một vùng, Madara đã kinh qua nhiều biến cố, tất nhiên bao gồm sự đổ máu. Hòng đạt được mục đích tối thượng, ông không ngần ngại giẫm đạp lên kẻ khác mà đi lên. Vì lợi ích, hi sinh là cái tất yếu, kể cả khi đó là người của mình đi chăng nữa. Đa số những kẻ dưới trướng đều sẵn lòng hiến mạng cho ông, nhưng có nhiều kẻ bỏ mạng cũng là bất đắc dĩ, chính vì ngay từ ban đầu ông đã không cho họ quyền lựa chọn. Dẫu ý thức được, ông cũng chấp nhận làm ngơ.

Vết máu nhơ nhuốc trên tay có chà xát cả đời cũng chẳng thể gột sạch nữa rồi.

Ngay từ khi giáp mặt Naruto, ông đã hiểu đây là một chàng trai đặc biệt. Một tồn tại độc nhất vô nhị. Sức mạnh không bằng Sasuke nhưng bản tính gai góc đến lạ, và nó sở hữu cho mình một cốt cách phi thường. Quả là thần kỳ khi chật vật ở nơi hỗn tạp lâu hơn Sasuke mà trái tim cậu chàng vẫn thanh sạch không tì vết.

Tin rằng Naruto sẽ bấm bụng hi sinh bản thân âu cũng là điều dễ hiểu.

"Tao cóc quan tâm!" Naruto mở miệng, tóc mái rũ xuống che khuất tầm nhìn. "Tao chán ngán mày lâu lắm rồi! Cứ thích chỉ tay năm ngón ra lệnh, luôn miệng gọi tao bằng mấy biệt danh xấu quắc... Mày và bản mặt kênh kiệu của mày làm tao phát ốm."

Như để chứng minh lời nói, Naruto túm cổ áo Sasuke và hét vào mặt hắn.

"Thế nên tao muốn vứt bỏ mày đó thằng ngu!"

Sasuke lặng thinh không đáp, thế nhưng cơ thể hắn bỗng gồng lên.

"Cuốn xéo khỏi cuộc đời tao ngay-"

Cú thôi sơn bay vào bụng Naruto chẳng hề khiến Madara chớp mắt. Với tính cách của Sasuke thì phản ứng như thế là chuyện hiển nhiên. Cháu trai ông hẳn đã lường trước sự việc sẽ diễn ra thế này, thật ngây thơ và ngu độn khi Naruto chả biết điều mà cứ đâm đầu vào lửa. Hi sinh ư? Sasuke tuyệt đối không cho phép.

Một tia ngỡ ngàng và đau đớn lóe lên trong mắt Naruto trước khi cậu khuỵu xuống trong vòng tay của Sasuke. Hắn đỡ lấy đầu Naruto xem xét trong giây lát, rồi mới đặt cậu lên vai một cách cẩn trọng, cứ như sợ người nọ sẽ khó chịu. Loạt hành động âu yếm lôi cuốn Madara nhìn chòng chọc không thôi.

"Đừng bén mảng đến gần cậu ấy nữa, tôi không ngại giết người đâu." Sasuke lườm ông sắc lẻm. "Tất cả các người nhớ lấy."

Dứt lời, hắn sải bước về ngay. Đến và đi đều như một cơn bão.

Madara nghiến răng nhìn bóng lưng kia biến mất. Trong bụng nhộn nhạo nỗi sợ mơ hồ.

Có lẽ, ông không bất bại như bản thân hằng tưởng. Có lẽ, lần này ông sẽ không đạt được ý nguyện như thường. Dù rằng mong mỏi được đón Sasuke về là thật. Giọt máu cuối cùng của dòng tộc Uchiha vốn dĩ nên được chăm sóc cẩn thận. Sasuke quá xứng đáng với vị trí thừa kế, đấy là điều không thể bàn cãi. Song những lời hắn vừa để lại đã gạt phăng tương lai mà ông hình dung. Hai chàng trai sẽ lại biệt tích.

Thực chất lời dọa dẫm của Sasuke không mang lại sát thương đến thế, ông chỉ lo sợ trước ý nghĩ Sasuke thực sự ghét mình, và rồi vĩnh viễn mất đi cơ hội gặp lại cậu cháu trai ấy.

Oái oăm thay, chỉ vài ngày sau, mọi phỏng đoán của ông ta lại trượt khỏi quỹ đạo.

Naruto vẫn mặt dày mày dạn mò đến. Không những vậy, còn là đến mỗi tuần, bất kể nắng hay mưa, lững thững mấy tiếng ngoài cổng dinh thự cho đến khi Sasuke lôi về. Cảnh đó tiếp diễn mãi, lần sau hắn lại giận dữ hơn lần trước.

Mỗi lần như vậy ông đều dõi theo cả hai từ camera an ninh. Hết lăng mạ chán chê thì xảy ra xô xát, ông gọi đội bảo an thì thằng cháu yêu lại giận cá chém thớt lên bọn chúng. Cơn cuồng nộ khiến hắn ta ra tay như hung thần, hành hạ cả đám người không tiếc tay. Đứng xem thôi cũng đủ nhức mắt. Kết quả là mấy tên thuộc hạ mình đầy thương tích nằm la liệt, Sasuke cũng chả khá khẩm là bao, người bê bết máu, đôi chỗ còn gãy cả xương. Có vẻ ông ta đã thuê về rặt một đám ăn hại, một thằng nhóc tuổi nổi loạn cũng không trị nổi.

Thế rồi một ngày nọ, Sasuke không đến nữa.

Hẳn ông không phải kẻ duy nhất ngạc nhiên. Qua hình ảnh camera, Naruto cứ lấm lét nhìn đông ngó tây. Cử động lén lút, nhưng vô ích vì Madara dễ dàng nắm bắt những chuyển động tinh vi nhất của cơ thể.

Hai ngày cứ thế trôi đi trong sự chờ đợi và ngóng trông. Sasuke vẫn không xuất hiện ép cậu ta về như dạo trước.

Sự lì lợm của thằng nhóc Naruto quả không phải dạng vừa. Vắng bóng kẻ phá đám, cậu ta bám rễ ngoài cổng suốt hai ngày ròng, lãnh đủ mọi thể loại khói bụi và tạp chất. Lương tâm trỗi dậy, Madara cho người mang đồ ăn thức uống ra đãi. Cậu ta từ chối tất, cũng không bất ngờ lắm. Rồi đến ngày thứ hai, như thể bỡn cợt thiếu niên chưa đủ xui xẻo, trời bỗng đổ mưa to. Dường như một cơn bão chuẩn bị đổ bộ.

"Lôi cậu ta vào đây." Madara ra lệnh cho gia nhân. "Phản kháng cũng mặc, bẻ chân bẻ tay hay sao thì tùy. Nhưng phải đưa vào bằng được."

"Rõ thưa ngài."

Bên ngoài, bầu trời mỗi lúc một đen kịt, một vài tia chớp ẩn hiện sau những quầng mây. Bỏ qua camera an ninh, Madara phóng tầm mắt ra bên ngoài cửa sổ. Từ căn phòng, con đường dẫn đến lối vào dinh thự hiện lên rõ rành rành.

Mấy tên gia nhân đang khổ sở kéo chàng trai đến cửa chính. Cậu ta la lối om sòm, vung vẩy loạn xạ khắp nơi. Khi đã xong xuôi, mấy người kia đã ướt như chuột lột, Naruto còn thảm hại hơn vì đã dầm mưa một hồi lâu.

"Lão già, ông muốn gì!? Sao lại bắt tôi vào đây!" Cậu lớn tiếng chất vấn, nước trên người rơi tong tỏng xuống tấm thảm xa hoa. Không một bộ phận nào trên cơ thể nhóc tóc vàng là không ướt sũng. Tóc cậu ta bết dính vào trán, mắt hầu như sụp xuống vì nước mưa. Hơi thở cũng gấp gáp, mặt hơi đỏ.

Ông ta chẳng nói chẳng rằng mà đặt tay lên vầng trán ướt đẫm. Naruto cố hất văng ra, Madara dùng tay kia giữ chặt người nọ, rồi áp tay lên cổ cậu. Hừ, tên này còn chẳng biết tình trạng bản thân thế nào.

"Kakashi." Madara lên tiếng. "Gọi Tsunade."

"Vâng."

"Này thả ra lão khốn."

"Đừng quậy nữa coi." Madara làu bàu. Ở khoảng cách này, ông cảm nhận rõ mồn một hơi thở nóng rẫy của cậu phả vào da. Cả người cậu nóng như thiêu như đốt. Chẳng mấy chốc, khi giọt năng lượng cuối cùng đã cạn, cậu ta ngừng giẫy dụa mà lịm đi. Đầu gối Naruto rệu rã chùng xuống, thân hình theo quán tính bổ ập vào người đối diện. Nếu không có Madara đỡ lấy thì cậu đã ngã sấp mặt xuống sàn.

"Thằng bé sốt nặng quá. Hẳn là phát bệnh lâu rồi, cơn mưa không phải nguồn cơn đâu." Tsunade, bác sĩ tư của gia tộc, đưa ra chẩn đoán. "Không những thế còn bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, nên an tĩnh trên giường vài ngày."

Nghe lời bác sĩ, Madara giữ cậu trai lại coi sóc. Ở dinh thự cậu ta sẽ được chăm lo đủ đầy. Có muốn phản đối cũng chẳng được, Naruto liên hồi mê sảng trong cơn sốt.

Chưa đầy một ngày kể từ đó, Sasuke cuối cùng cũng lộ diện. Hắn ta trông điềm đạm hẳn ra, không biểu lộ dù chỉ một chút vẻ kiêng dè.

"Cậu ấy đâu."

Vừa thấy mặt ông đã hỏi tội ngay.

Madara nhếch mép chào, ra hiệu cho hắn đi theo. Hắn ta bày tỏ sự bất mãn bằng cách trợn mắt với tất cả gia nhân gặp trên đường đi.

"Chúa trời không hiện diện ở mấy nơi đầu đường xó chợ ấy đâu. Hai đứa là hy vọng độc nhất của nhau, con biết mà."

"Chậc."

Cho đến khi trông thấy Naruto nằm liệt trên giường, các đường tĩnh mạch trên mặt Sasuke căng tràn như sắp vỡ tung. Hắn ta đã sẵn sàng phát điên.

Madara bèn giải thích, không cho phép Sasuke kịp nổi đóa. "Thằng bé ngồi bệt ngoài đường hai ngày, sau đó trời mưa tầm tã. Nó lên cơn sốt nên ta đưa vào điều trị."

"Ông..." Hàm Sasuke nghiến chặt. "Có mục đích gì?"

"Không cần hỏi điều vô ích. Con hẳn đã biết câu trả lời."

"Đừng hòng đắc ý. Tôi không-"

"Ta sẽ nhận nuôi cả hai." Madara cắt ngang. "Luật sư đang chỉnh sửa giấy tờ. Naruto sẽ có một cái tên mới dưới sự bảo hộ của ta."

Toàn thân Sasuke cứng đờ, hắn dán mắt vào ông một lúc lâu, rồi lại chuyển tầm nhìn về phía Naruto.

"Hai đứa con sẽ có một cuộc đời xứng đáng. Sasuke, chốn du thủ du thực kia không dành cho con. Đừng phí phạm cuộc đời và tiềm năng của bản thân nữa. Cả Naruto, cả con, hãy tiếp tục con đường học vấn. Tương lai của hai đứa vẫn còn dài."

Naruto bật ra tiếng rên rỉ trong cơn mê, âm thanh kéo Sasuke bất giác tiến lại gần. Bàn tay hắn lơ lửng trên tay cậu, trộn lẫn giữa sự lo lắng, ấm ức, và cả ân hận. Ngần ngừ một hồi, hắn vẫn không dám chạm vào, những ngón tay nhợt nhạt vẫn cách Naruto một khoảng. Biết hắn lưỡng lự, đầu Madara nảy số ngay.

"Dù con không thích thì cũng hãy nghĩ đến Naruto. Cậu nhóc ấy vẫn còn một hành trình dài lắm. Thứ ta sẽ trao cho, hai đứa dù có vật vã suốt kiếp chốn giang hồ cũng không đời nào có được đâu. Bảo thủ một cách vô tri chỉ đem đến sự tàn lụi thôi."

Đây chính là thời khắc quyết định. Sasuke rốt cuộc cũng thả lỏng và siết lấy tay Naruto, đan chặt tay hai người vào nhau. Madara tinh ý nhận ra vai cậu cháu trai căng cứng. Bấy giờ, hắn tựa hồ đang mang vẻ mặt của một người khác. Ánh nhìn hung hãn, cuồng nộ vừa nãy biến đâu mất, nhường chỗ cho sự trìu mến và phiền muộn dành cho con người đang say giấc.

Những giây phút tiếp theo, Madara chỉ biết trơ ra nhìn, dường như quá sững sờ với sự thay đổi ngay tắp lự.

"Vậy ta đi nhé. Cần gì hãy gọi giúp việc bên ngoài."

Sasuke chẳng để lời nào vào tai, vẫn chú tâm vào thiếu niên trên giường. Ngay cả tiếng ậm ừ đáp lại cũng không có.

Vài giờ sau ông mới trở lại. Hình ảnh ập vào mắt choáng ngợp tựa một cơn sóng thần. Sasuke nghiêng người gần sát Naruto, các đầu ngón tay khẽ khàng luồn qua mái tóc vàng óng. Hắn ta thì thầm điều gì đó, Madara trông thấy môi hắn cử động, nhưng chẳng nghe rõ nội dung.

Ánh mắt Sasuke đong đầy tình cảm. Sasuke bị cậu bạn này mê hoặc đến nỗi không phát hiện Madara đang đứng ngay phía sau. Như thể, đang lạc trong thế giới riêng cùng với người quý giá của hắn. Một lần nữa, những cảm xúc thô sơ đó khiến Madara đứng hình.

Và rồi ông ta cảm thấy nỗi sợ thực sự.

Bởi lẽ ông ta chưa từng thấy qua sự gần gũi nào như thế. Tấm lòng tận hiến cho đối phương của hai con người này, ông chẳng tài nào hiểu nổi.

Thời gian sau đó khi đã nhận nuôi hai chàng trai, ông ta vẫn không ngừng dò xét. Nỗi sợ trong lòng ngày một lớn dần.

Cách Sasuke và Naruto tiếp xúc khiến nghi vấn và định kiến trong ông sôi sục. Dần dà, ông tin chắc rằng sự ám ảnh méo mó dành cho cậu bạn thân sẽ cản trở bước tiến của Sasuke.

Nếu cứ tiếp diễn thì một khi Sasuke trở thành người đứng đầu tổ chức, Naruto sẽ chẳng khác gì điểm yếu chí mạng. Rồi kẻ thù sẽ lợi dụng cậu nhóc để hạ bệ hắn. Dù bản chất là một đứa trẻ mạnh mẽ, Naruto vẫn là một điểm yếu mà Sasuke không nên có.

Madara tìm mọi cách phá bĩnh họ. Ông ta giao cho Sasuke rất nhiều trọng trách bằng lời thuyết phục rằng trách nhiệm càng cao thì tương lai với Naruto sẽ càng đảm bảo.

Chỉ với lời này, mọi thứ trở nên dễ dàng biết bao. Sasuke tuân theo mọi chỉ dẫn của Madara, thậm chí kẻ khó gần như hắn còn đồng ý đảm nhận chức vụ hội trưởng hội học sinh ở trường. Với ngần ấy công việc, Sasuke chẳng còn dành nhiều thời gian cho Naruto.

Tuy vậy, chẳng bao lâu sau, kế hoạch của ông đã đổ sông đổ biển. Madara cay đắng thừa nhận bản thân đã phạm phải sai lầm lớn nhất cuộc đời.

Vì không ở cạnh nhau, hai người dần phát triển nhiều mối quan hệ hơn, đa số đều không có thiện chí. Ở trường, Naruto chỉ có lác đác vài người bạn, còn kẻ ghét cậu thì vô số kể. Cậu nhóc xuất phát quá muộn nên phải rất nỗ lực để theo kịp đồng môn. Nhiều kẻ không biết chuyện quá khứ của Naruto, chẳng những không thông cảm còn tỏ ra gay gắt.

Kết cục, Naruto bị bắt nạt.

Naruto không hé răng nửa lời về việc mình bị đánh. Chuyện vỡ lở vài tháng sau khi học kỳ bắt đầu, vụ bạo lực đi quá trớn, cậu bị thương nặng đến mức nhập viện. Ba đánh một, không chột cũng què, có chống trả cách mấy thì số lượng vẫn quá áp đảo.

Chuyện này đã biến Sasuke trở thành một cái xác không hồn. Hắn không rời bệnh viện nửa bước, không bén gót đến trường hay thậm chí là trở về dinh thự. Mãi đến khi Naruto hoàn toàn bình phục và được phép sinh hoạt trở lại, hắn mới chịu đi học, từ chức hội trưởng hội học sinh và bám lấy cậu như hình với bóng. Cứ thấy Naruto là y như rằng Sasuke ở ngay bên cạnh, tựa như hai sợi dây bền chặt không thể rời xa. Thời gian dằng dặc cứ thế trôi, đến khi Madara tưởng rằng không gì đủ sức cắt đứt sợi dây này nữa, người thừa kế tộc Hyuga xuất hiện.

Naruto rơi vào lưới tình và cầu hôn cô nàng. Đính ước giữa Naruto và Hyuga Hinata đã hòa hoãn hai gia tộc lớn vốn là kỳ phùng địch thủ ở Osaka. Cuộc hôn nhân ấy đương nhiên sẽ khiến gia tộc ngày càng thịnh vượng và lớn mạnh. Trên hết, Sasuke có thể tập trung toàn lực vào việc kế nhiệm nếu ngừng quẩn quanh Naruto. Quả là một mũi tên trúng hai con nhạn, Madara thỏa mãn mường tượng.

Nhưng ông đã lầm to...

[II]

"Ngài sao vậy ạ?"

Tiếng nói của người chia bài đưa Madara bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Ông ta duỗi lưng dựa vào ghế và đảo mắt về phía tấm kính một chiều. Dù đã muộn, sảnh casino vẫn nhộn nhịp và ồn ã, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh Madara lặng lẽ trong căn phòng riêng. Biết thế lẽ ra cứ ở nhà xử lý công việc còn hơn. Rốt cuộc ông đến đây làm cái quái gì thế? Mải hồi tưởng quá khứ trong khi trơ trọi trước một chiếc bàn lớn thật thảm hại làm sao. Những ý nghĩ vô thưởng vô phạt liên tục phá hỏng tâm trạng. Quả thực ông ta không phù hợp với loại ký ức mùi mẫn thế này.

Đẩy ông đến cái nước nhờ cậy cờ bạc rượu chè âu cũng là do tình thế hiện tại quá sức rối rắm. Khoảng thời gian trở lại đây chẳng khác nào địa ngục. Gia tộc Uchiha gặp phải rất nhiều biến số.

Đầu tiên phải nói đến cuộc chiến tranh lạnh giữa hai cậu con trai nuôi. Naruto và Sasuke cãi nhau to và "cạch mặt" đã được vài tuần.

Kế tiếp Naruto làm một chuyện động trời: cậu từ hôn với tiểu thư nhà Hyuga, gây nên sự đổ vỡ của liên minh vừa lập ra với gia tộc Hyuga lớn mạnh.

Chưa dừng lại ở đó, bác sĩ tư Haruno Sakura đột nhiên bặt vô âm tín. Sự biến mất bí ẩn của cô làm Naruto lo sốt vó.

Naruto bị nỗi bất an giày vò ngày đêm. Cậu mất cả ăn lẫn ngủ, cả nhà Uchiha như phát điên theo, huống chi là Sasuke. Tâm trạng của hắn rớt xuống đáy vực trước tình trạng sức khỏe ngày một đi xuống của Naruto.

Tiếng nhạc chuông yếu ớt vang lên đằng xa. Một cuộc gọi. Tên thuộc hạ ậm ừ vài câu ngắn ngủi trước khi tiếp cận Madara.

Gã đứng cách một khoảng vừa đủ để mình ông nghe thấy. Một khắc nín lặng trôi đi. "Lão đại, có biến ạ."

"Sao."

"Chuyện là, Cáo..." Lời vừa dứt, gã liền im miệng không dám nói tiếp. Sự ngập ngừng kéo dài quá lâu, máu trong người Madara tưởng chừng đã đông cứng. "... đang nằm trong tay gia tộc Hyuga. Bọn chúng đã bắt cóc cậu ấy."

Ông bật ra một tiếng chửi thề và đập mạnh tay lên bàn. Chết tiệt, phải chi hơi men đã nhấn chìm ông thay vì tỉnh táo như bây giờ.

Mọi thứ cứ rối tinh rối mù hết cả lên.

"Giải thích." Ông rít qua kẽ răng. Gã thuộc cấp không kìm được cơn rùng mình.

Gã cúi xuống gần hơn và thì thầm vào tai Madara.

Chỉ là vài câu ngắn ngủi, nhưng ngay lúc gã đứng thẳng dậy, ánh mắt Madara đã tối sầm.

Người đàn ông trong phút chốc bỗng hóa dữ tợn như ác quỷ, dọa nữ chia bài gần đó sợ hồn bay phách lạc. Cô vốn đã biết thân thế của vị khách trước mặt. Trước lúc mở bàn vip, quản lý tầng đã cảnh báo về một vị khách đặc biệt. Tim cô hẫng đi một nhịp khi cái tên được xướng lên.

Uchiha Madara.

Vị phía trước đây chính là người lãnh đạo của băng đảng tội phạm khét tiếng nhất Osaka, có lẽ sẽ là kẻ nguy hiểm nhất cô từng giáp mặt trong đời. Căn phòng chưa bao giờ trông nhỏ bé và ngột ngạt đến thế. Nỗi sợ kinh hoàng bóp chặt lấy lồng ngực cô, ngay cả việc hít thở cũng trở nên khổ sở.

Madara đùng bật dậy, suýt lật đổ cả bàn. Ông ta không nói gì, chỉ vớ lấy chiếc áo khoác đang vắt trên ghế rồi cùng thuộc hạ rời đi. Thậm chí không đoái hoài đến đống chip nằm chỏng chơ trên bàn, dẫu con số lên đến gần trăm triệu yên.

Cánh cửa đóng lại một tiếng sầm, cô ta nhũn chân ngồi bệt xuống ghế.

Thật không dám tin rằng cô vẫn toàn mạng.